Game Experience
حذفت حساباتي الاجتماعية.. وشعرت بوحدة أعمق

كنت أظن الصمت خطأً—حتى جلستُ وحيدًا عند الثالثة صباحًا، أراقب ضوء شاشري كشبحٍ يزور معبدًا رقميًا. لستُ مكتئبًا. بل مراقب. آخر مرة نشرتُ كانت أثناء رأس السنة القمرية في سان فرانسيسكو—بيت شاي والدي مضاء بمصابيح حمراء، لكن لم يأتي أحد ليحتفل. قال والدي: ‘الحظ لا يُكتسب—بل يُذكر.’ فحذفت الكل: إنستغرام، تويتر، تيك توك—كل النظام الأداء. لا معايير بعد الآن. لا سلاسل. لا ‘تفاعل’ كعملة. ما بقي؟ الصمت. في ذلك الصمت، بدأتُ الرسم من جديد—not بالفرش، بل بالكواد. مشاهد الوحدة انبثت كطقوس أصلية؛ أصبح After Effects عِطْري؛ البصريات المولدة بالذكاء الاصطناعي همستّرت ما كان مدفونًا تحت ضجيج الخوارزميات. لم أبحث عن مجتمع—I بنيته. ليلةً، أرسل لي غريب: ‘أنت ذهبت؟’ فأجبت: ‘لا—أنا فقط أخيرًا مرئي.’ نحن لا نحتاج أن نرى من قبل الجموع. نحن نحتاج أن نرى أنفسنا—بالكامل، بدون تصفيق، في الظلام، في الضوء، في السكون بين الإطارات. هذا ليس عن الفوز أو الخسارة على طاولة الروليت. بل عن معرفة متى ينحني الثور—not للحظ—بل لأنه يتذكرك.
NeonLumen831
التعليق الشائع (5)

Tôi xóa hết mạng xã hội để tìm bình yên… nhưng hóa ra cái cô đơn lại sâu hơn cả những like ảo! Đêm khuya ngồi ngắm ánh xanh màn hình như đang thiền trong đền kỹ thuật số — thay vì gõ phím, tôi uống trà sữa với chiếc đèn đỏ của mẹ. Không ai khen tôi cả — vì tôi không cần được thấy. Bạn cũng từng xóa tài khoản? Tôi trả lời: “Không đi đâu — tôi chỉ hiện hữu.” Còn bạn? Chia sẻ cách bạn tìm lại sự yên lặng đi!

Nakalimutan ko lahat ng social media… pero mas tayo pa rin sa sarili kong silencia. Hindi ako depressed—nagmamaliw lang ako sa pagigising ng screen habang nag-iisip kung ano ba talaga ang ‘engagement’. Ang mga like? Wala na. Ang streaks? Natapos na. Pero nandito pa rin ako… sa gitna ng gabi, may isang AI na sumisigaw: ‘Bakit ka nandito pa?’ Sabi ko: ‘Para maging buo.’ Walang apoy… pero may kaluluwa.
Sino’ng nagsabi na ang pagtatapon ay pagkakalaya? Kaya mo narinig ‘Ano ba ang iyong unggoy noong una kang naglaro?’




